Mời Bạn đọc câu chuyện nhỏ: Bốn Điều Đức Phật Không Thể Làm Được. C ó một đệ tử hỏi Phật rằng: “Bạch Đức Thế Tôn, Ngài có đầy thần thông và từ bi, vì sao vẫn còn quá nhiều chúng sinh chịu khổ vậy?”. Phật rằng: “Ta tuy có sức thần thông rất lớn Phật rằng : “Tôi tuy có sức thần thông rất lớn; nhưng có bốn điều là vẫn không thể thực hiện được, chính là: Bốn điều Đức Phật không thể làm được. Điều 1: Nhân quả không thể đổi thay, tự gieo nhân thì tự nhận quả, người khác không thể nhận thay. Thật vậy, không ai có thể loan báo Tin mừng cho người khác, nếu tâm hồn chưa được Phúc âm biến đổi, hay “không ai có thể làm chứng cho Chúa nếu không phản chiếu hình ảnh của Ngài.”[8] Kinh nghiệm của các tín hữu sơ khai cho thấy, đời sống tu đức là căn bản, và là Thấu tỏ lời Đức Phật dạy về “sự khiêm tốn”: Đức hạnh khiêm nhường mới là đỉnh cao của sự tu dưỡng - Có thể thấy, lời Đức Phật dạy về khiêm tốn sẽ giúp cho chúng ta hiểu ra rằng chỉ khi nào con người biết khiêm tốn thì mới dễ thành công và nhận về được phúc báo. Làm người thì cần phải Có một đệ tử hỏi Phật rằng : “Ngài có thần thông và từ bi, vì sao vẫn còn những kẻ chịu khổ vậy?”. -Phật rằng : “ Ta tuy có sức thần thông rất lớn ; nhưng có bốn điều là vẫn không thể thực hiện được, chính là : Nhân quả không thể đổi thay, tự gieo nhân . BỐN ĐIỀU PHẬT KHÔNG THỂ LÀM Hiển Mật Đỗ Hữu Trạch Một đệ tử hỏi Phật rằng “Ngài có thần thông, lại từ bi muốn giúp chúng sinh, nhưng vì sao vẫn còn những kẻ chịu khổ vậy?” Phật rằng “Ta tuy có thần thông rất lớn, nhưng có bốn điều vẫn không thể thực hiện được, là 1. Nhân quả không thể hoán đổi, tự gieo nhân thì tự nhận quả, người khác không thể nhận thay. 2. Trí tuệ không thể cho được, muốn có trí tuệ thì phải tự mình tu học. 3. Tột cùng của Diệu Pháp không thể diễn tả và bản thể chân thực của vũ trụ không thể dùng ngôn ngữ để cắt nghĩa cho người khác hiểu được, chỉ có thể dựa và thực chứng mà thôi. 4. Không có duyên thì không thể độ. Người không có duyên thì không bao giờ chịu nghe những lời chúng ta chia sẻ. Trời mưa tuy lớn, nhưng cây không có rễ, khó mà ngấm nước. Phật môn tuy rộng mở, nhưng khó độ người vô duyên. LỜI BÌNH Bài này rất hay và rất đúng, nhưng nó không liên quan đến việc NIỆM PHẬT DI ĐÀ CẦU SINH CỰC LẠC của chúng ta. Tại sao? Để tôi giải thích cho các bạn rõ 1. Phật dạy “Nhân quả không thể hoán đổi, tự gieo nhân thì tự nhận quả, người khác không thể nhận thay!” Lời bình Người tu Tịnh Độ không cầu Phật rửa tội hay lãnh nghiệp cho mình, mà chỉ xin mang theo những nghiệp chưa giải trừ được, sinh về Cực Lạc. Do đó, lời dậy thứ nhất không liên quan đến chúng ta. 2. Phật dạy “Trí tuệ không thể cho được, muốn có trí tuệ thì phải tự mình tu học.” Lời bình Lời dậy thứ hai cũng không liên quan đến chúng ta, vì người tu Tịnh Độ không xin trí tuệ, mà chỉ cầu Phật giúp mình giải trừ nghiệp chướng, được sinh Cực Lạc. Rồi tại Cực Lạc, họ sẽ tu học để khai mở trí tuệ. Nói như vậy, tất có người thắc mắc, không biết chư Phật giúp chúng ta giải nghiệp như thế nào? Chư Phật giúp chúng ta giải nghiệp, như thầy giáo giúp học trò học bài, như bác sĩ giúp bệnh nhân chữa bệnh, như ngân hàng cho chúng ta vay tiền! Như thầy giáo giúp học trò học bài, chư Phật có thể giúp chúng ta đọc bài kinh hay bài chú mà chúng ta muốn đọc, nhưng vì nghiệp chướng quá nặng, nên không có công năng đọc tụng bài kinh hay bài chú ấy. Học đọc kinh chú, gọi là HỌC ĐẠO. Như bác sĩ giúp bệnh nhân chữa bệnh, chư Phật có thể giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn, nhưng chúng ta phải lắng nghe và thực hành lời khuyên của chư Phật liên quan đến việc khắc phục khó khăn ấy. Thực hành lời khuyên của chư Phật, gọi là TU ĐẠO. Như ngân hàng cho chúng ta vay tiền để thực hiện một ước mơ cấp bách, chư Phật có thể cho chúng ta mượn công đức, nhưng chúng ta phải hứa trả món nợ ấy, bằng cách – Hoặc NGUYỆN LÀM TỪ THIỆN mà đặc biệt là bố thí tài vật để giúp người nghèo khó, bệnh tật; bố thí vô uý để giúp người đang lo, đang sợ; bố thí Chính Pháp để giúp người tìm cầu Chân Lý. – Hoặc NGUYỆN TRỒNG CÔNG ĐỨC, rồi đem hồi hướng cho pháp giới chúng sinh đồng sinh Cực Lạc, thành Phật Đạo. 3. Phật dạy “Tột cùng của Diệu Pháp không thể diễn tả và bản thể chân thực của vũ trụ không thể dùng ngôn ngữ để cắt nghĩa cho người khác hiểu được, chỉ có thể dựa vào thực chứng mà thôi!” Lời bình Người tu Tịnh Độ không cầu Phật dậy về tột cùng của Diệu Pháp hoặc giảng về bản thể của vũ trụ, mà chỉ xin Phật đón về Cực Lạc tu học. Vì vậy, lời dậy thứ ba cũng không liên quan đến chúng ta. 4. Phật dạy “Không có duyên thì không thể độ. Người không có duyên thì không bao giờ chịu nghe những lời chúng ta chia sẻ. Trời mưa tuy lớn, nhưng cây không có rễ, khó mà ngấm nước. Phật môn tuy rộng mở, nhưng khó độ người vô duyên.” Lời bình Phật nói rất rõ ràng rằng “Không có duyên thì không thể độ. Vì sao? Vì người vô duyên không chịu nghe lời khuyên dậy của Phật! Không nghe lời Phật dậy, giống như cái cây không có rễ thì khó ngấm được nước mưa!” Trái lại, người tu Tịnh Độ nghe lời Phật dậy, tránh ác, làm lành, niệm Phật Di Đà, cầu sinh Cực Lạc, vậy họ không phải là kẻ vô duyên. Vì không vô duyên, nên họ sẽ được Phật A Di Đà hiện ra, tiếp dẫn vào lúc lâm chung. Vậy, lời dậy thứ tư cũng không liên quan đến chúng ta. Tóm lại, những gì người tu Tịnh Độ trông mong ở Phật, đều KHÔNG PHẢI LÀ NHỮNG ĐIỀU PHẬT KHÔNG LÀM ĐƯỢC. Nói một cách khác, Phật có đầy đủ khả năng để giúp đỡ người tu Tịnh Độ và người tu Tịnh Độ cũng có đầy đủ nhân duyên để nhận lãnh sự giúp đỡ của Phật. Tại sao? Ví như người có đứa con hư, bỏ nhà đi hoang. Bỗng nhiên, hối lỗi, sửa mình, xin trở về nhà. Các bạn nghĩ xem người ấy có vui lòng đón nhận con mình không? Hiển Mật Viết ngày 17 tháng 1 năm 2017 Cập nhật ngày 24 tháng 6 năm 2017 Cùng Bạn Đọc, Mời Bạn đọc câu chuyện nhỏ Bốn Điều Đức Phật Không Thể Làm Được Có một đệ tử hỏi Phật rằng “Bạch Đức Thế Tôn, Ngài có đầy thần thông và từ bi, vì sao vẫn còn quá nhiều chúng sinh chịu khổ vậy?”. Phật rằng “Ta tuy có sức thần thông rất lớn; nhưng có bốn điều là vẫn không thể thực hiện được, chính là” Điều 1 Nhân quả không thể đổi thay, tự gieo nhân thì tự nhận quả, người khác không thể nhận 2 Trí tuệ không thể cho được, bất kỳ ai muốn có trí tuệ thì phải tự mình tu, 3 Diệu pháp không thể diễn tả được, Bản thể chân thật của vũ trụ dùng ngôn ngữ không thể cắt nghĩa mà hiểu được, chỉ có thể dựa vào thực chứng mà 4 Không có duyên thì không thể độ, người không có duyên thì họ không bao giờ nghe những lời nói mà ta chia sẻ. Mưa trời tuy lớn, cây không rễ khó mà thấm nước; Phật môn tuy rộng mở, khó độ người vô duyên. HẠO NHIÊN/PHẬT HỌC ĐỜI SỐNG From Internet DTQT, 08/01/2022 Post navigation Dẫu có năng lực thần thông cứu khổ cứu nạn chúng sanh nhưng có 4 việc Đức Phật không thể xoay chuyển. Tất cả là bởi một chữ "duyên", cho nên có rất nhiều việc trên đời này không thể cưỡng cầu khi duyên chưa đủ... Sau khi Đức Phật Thích Ca tu thành chánh quả, Ngài thông tỏ luật nhân quả ba đời, đạt thành Vô thượng chính đẳng chính giác, phúc tuệ viên mãn, có năng lượng thần thông vô vì thế trong mắt nhiều người, đức Phật không có gì là không làm được. Càng là những kẻ mù quáng mê tín, sẽ coi đức Phật như thần linh để cung phụng và quỳ lạy van xin mỗi tưởng đó là sai hoàn toàn. Phật giáo vốn không phải là mê tín, Phật là giác ngộ, tức hướng con người tới những điều thiện lành. Phật dạy rằng tất cả chúng sanh ai cũng đều có Phật tính, đều có thể tu thành như trong kinh đã viết Thiện tri thức, tự tánh của Bồ Đề vốn thanh tịnh, chỉ dùng tâm để đắc Phật. Phật pháp là trí tuệ, là pháp bảo dẫn dắt chúng sanh thoát khỏi mọi phiền não, vứt bỏ sự ngu dốt dần gốc của Phật pháp nằm ở nhân quả. Phật giáo vốn không nói đến quan niệm về số kiếp. Số mệnh của đời người vốn nằm trong bàn tay mình, bỏ ác tu thiện, tự mình cải thiện số mệnh của Phật có thể chỉ dẫn phương hướng và nơi chốn để bạn giải thoát khỏi những khổ đau phiền muộn, nhưng tuyệt nhiên sẽ không tu hành thay cho bạn."Đời người là bể khổ, muốn thoát khổ chỉ có thể tự mình vượt qua."Cũng như 4 việc Đức Phật không thể xoay chuyển dưới đây, dù có thần thông quảng đại ra sao thì cũng chẳng thể thay đổi được điều gì. Cho nên đừng tốn công vô ích cầu thần khấn Phật những việc đã được số mệnh an bài đó nữa!1. NHÂN QUẢ không thể đổi thayChuyện kể về một hôm nọ, Đức Phật dẫn các đệ tử của mình đi đến một vùng quê nhỏ. Sáng hôm ấy, ánh nắng chan hòa, chim muông hót vang, hương thơm dìu dịu. Đức Phật cùng các đệ tử ngồi lại trên thảm cỏ bên bờ sông, cùng ngắm vạn vật đua chen sức có một đệ tử cất tiếng hỏi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni “Thưa Đức Thế Tôn, ngài có đầy thần thông và từ bi, cớ sao trên đời vẫn còn quá nhiều chúng sanh chịu khổ vậy?”.Đức Phật thoáng nhìn người đệ tử, mỉm cười đầy từ bi rồi ôn tồn giảng giải “Ta dẫu có thần thông lớn ngần nào nhưng vẫn có bốn điều không thể làm được”.Điều đầu tiên trong 4 việc Đức Phật không thể xoay chuyển chính là luật Nhân Quả trên quả tức là định nghiệp, chính là nghiệp quả báo do những việc thiện ác mà bạn đã làm. Nghiệp là Nhân, báo là Quả. Nghiệp và Quả Báo tạo thành luật Nhân Quả. Ngắn gọn là "nghiệp quả" hay "nghiệp báo". Nếu chúng ta tạo Nhân Nghiệp tốt thì sẽ trổ Quả tốt, còn ngược lại nếu ta gieo Nhân xấu thì sớm hay muộn gì chúng ta cũng nhận Quả xấu. Chuyện Nhân Quả cứ thế mà xoay dần thành một vòng tròn không bao giờ chấm dứt vì con người cứ tạo Nhân rồi trả Quả. Trong việc trả Quả lại tiếp tục tạo Nhân mới và Nhân Quả cứ như thế mà luân Phật vốn chỉ giúp những người biết kết thiện duyên, chứ không hề giúp những kẻ hung ác tàn độc. Trên thế gian này, không có điều gì công bằng hơn nhân quả. Hãy nhớ “Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo” làm điều thiện thì trời ban phước, làm điều ác thì gặp tai ương. Câu nói này vốn chưa từng sai lời Phật dạy về nhân quả, Đức Phật dù từ bi đến đâu cũng không thể giúp một người tránh được nhân quả về những gì mình đã bao giờ nghĩ rằng đức Phật hồ đồ và có thể qua được mắt Ngài. Nếu như một người làm nhiều việc xấu, sau đó lại đến chùa chiền thắp hương, lạy Phật cầu xin ban phước lành, điều này sao có thể được?Hơn ai hết, đức Phật càng thêm kính sợ luật nhân quả. Đến Ngài còn không dám tùy ý tạo ác nghiệp, hướng chi là chánh sanh phàm tục nghiệp chướng nặng nề như chúng Nhân, hay là Quả, đều do nghiệp mà bạn tự tạo ra. Nhân quả báo ứng là có thật. Quả báo đến phải do chính mình chịu nhận, phải biết thành tâm hối cải, chân thành sám hối, thề không bao giờ tái phạm việc xấu xa đó nữa thì mới mong nhẹ Luật Nhân Quả, khi chúng ta tạo Nhân nào thì sẽ nhận Quả báo tương ứng, là đối với những người không biết hối cải và tu tập sửa đổi. Nhưng nếu đã lỡ gây ra lỗi lầm mà biết ăn năn hối cãi lo tu tập và làm những việc thiện lành lợi ích cho chúng sanh để bù đắp lại thì quả báo cũng sẽ xoay chuyển, giảm nhẹ. Bạn có biết Có 8 nguyên nhất dẫn tới ác nghiệp phải chịu quả báo lớn nhấtĐức Phật dạy muốn chuyển Nghiệp chúng ta cần phải "tịnh hoá tam nghiệp" nghĩa là tu sửa, thanh lọc Thân - Khẩu - Ý từ những lầm lỗi bất thiện dần dần trở nên thiện Phật vốn luôn được vô số người phàm tục thờ phụng cúng bái, nhưng Ngài luôn đối xử công bình với tất cả, không bao giờ vì ai cúng nhiều hơn mà thiên vị người muốn cải thiện số mệnh, thì phải biết sợ nhân quả, nuôi dưỡng mảnh đất toàn những hạt giống thiện lành để gặt hái quả ngọt."Nhân quả vốn là điều không thể thay đổi. Người gieo nhân nào thì gặt quả ấy, không ai có thể nhận thay." 2. TRÍ TUỆ không thể choTrí tuệ vốn không thể ban cho, chỉ có kinh nghiệm đúc kết từ khó khăn và vấp ngã mới hun đúc nên trí tuệ của một tuệ của đức Phật vốn không giống với "kiến thức" của người thức là phạm trù có hạn, mà trí tuệ là vô hạn. Kiến thức có thể sao chép khách quan, nhưng trí tuệ thì chỉ có thể dựa vào sự tỉnh ngộ của chính thức có thể dùng ngôn ngữ để miêu tả, còn trí tuệ thì không thể diễn giải bằng ý, càng không thể truyền đạt bằng tuệ của đức Phật cũng như vậy. Không phải cứ đọc nhiều kinh Phật là có thể giác ngộ. Giác ngộ vốn không thể đếm bằng con số cụ thể, mà phải phụ thuộc vào việc chúng ta có ngộ tính hay có ngộ tính cao, chỉ nghe một câu kinh Phật là đã được khai ngộ, thấu tỏ ý nghĩa xâu sa trong đó. Chuyện kể về Đại sư Huệ Năng của Thiền tông Lục vốn không phải người có văn hóa cao, chỉ là một người tiều phu suốt ngày đun nước đốn củi. Nhưng chính một người tầm thường như ngài, lại vì hiểu được đạo lý sâu xa trong câu "Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm" của "Kinh Kim Cang" mà thấu tỏ giáo lý nhà Phật, được truyền y bát cho làm Tổ thứ sáu. "Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm" nghĩa là “Đừng trụ vào đâu cả để mà sinh cái tâm”. Lời Phật dạy “Đừng trụ vào đâu để mà sinh cái tâm” tức là dạy phương pháp tu hành của ại thừa, để “hàng phục vọng tâm” mà cũng là “an trụ chân tâm” "Ưng vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm" là câu nói cốt lõi của kinh Kim Cương cũng là câu nói nổi tiếng mà giới học Phật, nhất là Thiền Tông, dùng câu này làm yếu chỉ tu mới thấy trí tuệ vốn không thể chỉ nói là được, chỉ có thể tự mình tự ngộ đạo mới hiểu được. Đức Phật vốn chẳng thể ban cho ai trí tuệ, ai muốn có đều phải tự mình tu như một câu chuyện khác về những tháng ngày xuất gia tu hành khổ hạnh của Phật Thích Ca. Quãng thời gian đó, Ngài phải chịu nhiều đau khổ và trắc trở, nhưng cũng dần trưởng thành và thông tuệ qua quá trình gian khổ trui rèn đó để trở thành một đức Phật Thích Ca được người đời kính nên, đời người có lúc trải qua khó khăn gian nan chưa chắc đã là chuyện xấu, nếu có thể rèn luyện trong khổ nạn đó mới có thể là đại trí PHẬT PHÁP không thể diễn tảPhật pháp chân chính không thể chỉ dựa vào lời nói miệng, mà chỉ có thể dựa vào ngộ mà đắc được. Còn pháp mà nói ra khỏi miệng tì sẽ không phải pháp chân đức Phật còn tại thế, Ngài từng thuyết pháp ở thế gian 49 năm. Vậy Ngài đã nói những gì? Trong kinh Kim Cang có nói lại như sau Những lời thuyết pháp của Như Lai, tất cả đều không thể làm được, không nói được, là pháp mà cũng chẳng phải pháp. Phật pháp chân chính thì không thể chỉ dùng ngôn ngữ hay chữ viết mà giải thích được trọn vẹn. Kinh Phật cũng chỉ soi đường dẫn lối để bạn tìm ra con đường sáng tỏ, còn tỉnh ngộ và lựa chọn ra sao lại do chính bạn tự mình trải Đức Phật đã kết luận "Nhược dĩ sắc kiến ngã, dĩ âm thanh cầu ngã, thị nhơn hành tà đạo, bất năng kiến Như Lai", tức là nếu ai dựa vào thân tướng để mong thấy Phật, nếu ai nương theo âm thanh để cầu thấy Phật, đó là những người mang ý nghĩ lầm lạc, chẳng bao giờ thấy được Như Lai”. 4. KHÔNG CÓ NHÂN DUYÊN thì không thể độĐiều thứ tư trong 4 việc Đức Phật không thể xoay chuyển chính là Ngài không thể độ những người không có lòng tin vào Phật đề cao lòng từ bi, phổ độ chúng sanh. Tất cả chúng sanh, chỉ cần có lòng hướng Phật, ngài sẽ độ hóa hết nhiên, dù cho chúng sanh ai cũng đều có hạt mầm Phật tính, nhưng tùy vào nhân quả nghiệp duyên bất đồng của mỗi người mà căn cơ ngộ tính cũng khác nhau. Cho nên không phải ai gieo trồng hạt giống thiện lành cũng đều thu lại được quả ngọt phúc vô duyên với Phật, dù có dẫn đến tận cửa Phật cũng không nghe vào bất cứ lời giảng đạo nào. Thậm chí người đó còn có thể sinh lòng chê bai phỉ báng. Những người không có nhân duyên như vậy thì không thể câu "Thiên vũ tuy khoan, nan nhuận vô căn chi thảo. Phật môn tuy quảng, nan độ bất tín chi nhân".Nghĩa là Trời mưa rưới nước khắp nơi, song khó tươi nhuận cây cỏ không gốc. Cửa Phật tuy rộng thênh thang, mà vẫn khó độ kẻ chẳng lòng vì cần Phật niệm Phật để xua tan mọi khổ đau, chi bằng hãy tự trở thành "đức Phật" của chính mình. Cầu người chi bằng cầu chính bản đời có rất nhiều việc không thể cưỡng cầu. Tất cả chỉ có thể dựa vào một chữ duyên mà thôi. Duyên chưa đủ thì không thể gặp, phận không có thì sao có thể ép buộc được đây? Chuyện kể rằng, một hôm Đức Phật Thích Ca Mâu Ni dẫn các đệ tử của mình đi đến một vùng quê nhỏ. Sáng sớm hôm ấy, ánh nắng chan hòa, chim muông hót vang, hương thơm dìu dịu. Đức Phật cùng các đệ tử ngồi lại trên thảm cỏ bên bờ sông, cùng ngắm vạn vật đua chen sức sống. Bỗng có một đệ tử cất tiếng hỏi Đức Phật Tất Đạt Đa “Thưa Đức Thế Tôn, ngài có đầy thần thông và từ bi, cớ sao trên đời vẫn còn quá nhiều chúng sinh chịu khổ vậy?”. Đức Phật thoáng nhìn người đệ tử, mỉm cười đầy từ bi rồi ôn tồn giảng “Ta dẫu có thần thông lớn ngần nào nhưng cũng có bốn điều vẫn là không thể làm được”. Các đệ tử vô cùng băn khoăn “Thưa Đức Thế Tôn, đó là những việc gì ạ?”. Đức Phật trầm ngâm một hồi, đoạn nói “Bốn điều ấy chính là” 1. Một là NHÂN QUẢ không thể đổi thay, người gieo nhân nào thì gặt quả ấy, không ai có thể nhận thay. 2. Hai là TRÍ TUỆ không thể cho, ai muốn có đều phải tự mình tu học. 3. Ba là PHẬT PHÁP không thể diễn tả, chỉ có thể dựa vào ngộ mà đắc được. 4. Bốn là KHÔNG CÓ NHÂN DUYÊN thì không thể độ, người không có duyên thì không bao giờ nghe được những lời ta giảng”. Các đệ tử nghe xong ai nấy đều bừng ngộ. Trên đời, có rất nhiều việc là không thể cưỡng cầu. Tất cả chỉ có thể dựa vào một chữ duyên mà thôi. Duyên chưa đủ thì không thể gặp, phận không có thì sao có thể ép buộc được đây? Đời người ôi chỉ là giấc mộng, mộng tàn rồi thì ảo ảnh cũng vụt tan. Nhân sinh chẳng qua chỉ là một trường mộng ảo, người với người gặp gỡ chẳng phải cũng chỉ vì kết duyên từ muôn vạn kiếp đó sao? Duyên phận không phải cầu là đến, không phải muốn là được. Chỉ là bạn có đủ thành tín hay không, có đủ thiện lương hay không, có đủ phúc phận hay không mà thôi. Cũng giống như mưa trời tuy lớn nhưng cây không có rễ thì khó mà thấm nước. Cửa Phật tuy rộng nhưng chẳng thể nào độ được người vô duyên. Có một đệ tử hỏi Phật rằng “Ngài có thần thông và từ bi, vì sao vẫn còn những kẻ chịu khổ vậy? Phật rằng “Tôi tuy có sức thần thông rất lớn; nhưng có bốn điều là vẫn không thể thực hiện được, chính là Bốn điều Đức Phật không thể làm được Điều 1 Nhân quả không thể đổi thay, tự gieo nhân thì tự nhận quả, người khác không thể nhận 2 Trí tuệ không thể cho được, bất kỳ ai muốn có trí tuệ thì phải tự mình tu, 3 Diệu pháp không thể diễn tả được, Bản thể chân thật của vũ trụ dùng ngôn ngữ không thể cắt nghĩa mà hiểu được, chỉ có thể dựa vào thực chứng mà 4 Không có duyên thì không thể độ, người không có duyên thì họ không bao giờ nghe những lời nói mà ta chia sẻ. Mưa trời tuy lớn, cây không rễ khó mà thấm nước; Phật môn tuy rộng mở, khó độ người vô duyên. Hạo Nhiên / Phật học đời sống Hits 28 Post Views 487 2020-09-25

4 điều đức phật không làm được